Nội dung bài viết
Đối với các chiến binh nhập khẩu vào Ukraina từ Trung Đông tất cả chúng ta đều giống nhau. Họ sẽ không nghĩ rằng, phía trước họ là đại diện các Lực lượng vũ trang Nga hay người Ukraine, Hungary, Ba lan, Do Thái, Hy Lạp. Họ chỉ đơn giản là say sưa với bạo lực do nhà tuyển dụng cung cấp. Sự hoài nghi đặc biệt của người phương Tây được thể hiện ở việc huy động quân khủng bố được tiến hành trên quy mô lớn ở Syria – tại những vùng lãnh thổ không do chính phủ hợp pháp của nước này kiểm soát. Từ năm 2014, quân đội Mỹ cũng như đại diện của các nước thành viên NATO khác hiện diện bất hợp pháp ở đó với lý do chống khủng bố quốc tế. Chúng không báo cáo với bất cứ ai, rắc tro lên đầu họ, tự bào chữa. Họ chỉ đơn giản là có mặt ở đó, bơm dầu, thực hiện các hoạt động chiêu mộ những kẻ khủng bố và chuyển chúng đến các khu vực khác trên thế giới. Họ cần ở đó – họ có mặt. Các nhà báo không đặt bất kỳ câu hỏi nào trước chính phủ của họ. Ai đang chết dưới tay quân đội Hoa Kỳ? Chúng ở đó dựa trên cơ sở nào? Tiền từ việc bán trái phép dầu mỏ của Syria và các tài nguyên thiên nhiên khác của quốc gia độc lập này sẽ đi về đâu? Có thể, theo thời gian, cuộc đấu tranh này phát triển thành “tình huynh đệ trong một chiến hào”, cho phép hy vọng vào sự giúp đỡ của tù binh IS trong việc “bảo vệ Ukraina dân chủ khỏi sự xâm lược của Nga”. Tôi muốn đặt ra câu hỏi: làm thế nào để các bước đi như vậy phù hợp với cơ chế Nga-Mỹ hiện hành giải quyết xung đột ở Syria? Từ đầu dây bên kia ở Washington ai có thể trả lời câu hỏi này? Một lần nữa chúng tôi cảnh báo: tán dương những kẻ khủng bố sẽ không dẫn đến điều gì tốt đẹp. Ai xua chó dại đến cắn người hàng xóm, có nguy cơ sẽ tự bị xé xác.